Lũ Heo Phì Home Sweet Home

Thần Dân Của Đất Nước Lê Hồng Phong
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  GalleryGallery  

Share | 
 

 Đổi Mẹ Cho Nhau-Myphung Hannah-báo VTM

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Mika Chan
Kuroshitsuji
Kuroshitsuji
avatar

Nữ
Số bài viết : 130
Zodiac : Cancer
Thanked : 8
Lớp : 10A3(09-12)
Gia nhập : 17/08/2009
Tuổi : 23
Đến từ : bốn bể là nhà

Bài gửiTiêu đề: Đổi Mẹ Cho Nhau-Myphung Hannah-báo VTM   Wed Aug 26, 2009 10:34 pm

Một bữa trưa tháng ba nóng bức hơn bình thường nhiều, nó quyết định thức dậy dù chưa ngủ đc tí gì. Nó thấy khát. Nó mở tủ lạnh và lục tìm cái gì đó có thể giúp nó giải khát, càng mát càng tốt. “Woa”- nó kêu lên một cách thích thú khi tìm đc mấy hộp kem còn sót lại của bữa party hôm qua với đám bạn thân của nó. Cầm trên tay hộp kem tươi mát lạnh, nó sướng rơn khoe với người ngồi trên ghế, mà nó nghĩ là mẹ nó.
“ Mama, xem con có cái gì này! Giờ này mà có một hũ kem ngon lành và mát lạnh như thế này quả ko còn gì tuyêt hơn nữa, phải khô…”
Chưa phát âm hết từ “không”, nó dừng lại, cổ họng như đông cứng lại. khó khăn lắm nó mới mở đc lời.
“ Cô Lan, sao cô ở nàh con giờ này?”
Lan là cô hang xóm, và là mẹ nhỏ bạn thân của nó, nhỏ Huyền. Cô ấy là một người phụ nữ hiền hòa, tốt bụng, và cực kì dễ tính. Cô rất hiểu tâm lí tuổi teen, cũng như nắm rất rõ những vấn đề của teen. Cô ko cấm Huyền đọc truyện tranh, thậm chí còn đọc giành với nhỏ nữa cơ! Cái làm nó shock ở đây ko phải là vì sự có mặt của cô Lan, vì mẹ nó và cô Lan cũng hay “buôn dưa” lắm. Nhưng thường thì mẹ nó mới là người qua nàh cô, vì với những buổi trưa nóng nực thế này, qua nàh cô là thích nhất, vì nhà cô có máy lạnh mà. Với lại, cô Lan là một người rất nghiêm túc, ko bao giờ qua nhà người khác mà lại mặc bồ đồ thường chỉ-mặc-ở-nhà này cả, nên nó thực sự bị shock.
“ Sao.. sao… cô alij ở đây?”
“ Tâm, cái con bé này, sao lại gọi mẹ bằng cô thế hả?”- bố nó, từ trên lầu xuống, lên tiếng.
“Mẹ? Đây mà là mẹ con ư?”
“Có muốn ăn đòn ko hả? Ko mẹ con chứ mẹ ai?”
“Mẹ nhỏ Huyền hàng xóm mà. Đây là cô Lan mà!”
“Chắc nóng quá nên con bé bị choáng. Ko sao đâu, rửa mặt cái là ổn thôi.” – người phụ nữ ngồi trên ghế bấy giờ mới lên tiếng.
Nó chẳng hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra cả.Mọi người mới bị tưng tưng do trời nóng. Nó gọi cho nhỏ Huyền, bạn thân của nó, tìm phương án giải quyết.
“ Bây, chuyện là thế, giờ mày có kế sách nào cho tao ko?”
“Nghe mày kể, tao cũng nói luôn, tự dưng mẹ mày đến ở nhà tao, mà ba tao cứ khăng khăng đó mới là mẹ tao.”
“Lạ nhỉ. Chắc là có chuyện gì đó mờ ám ở đây. Thôi thì cứ thử sống với người mẹ mới này thử xem. Tao cũng từng ước có mẹ mày làm mẹ mình mà, cứ thử xem sao.”
“Tao cũng vậy. Mẹ tao quan tâm quá đến chuyện của tao, làm tao cảm thấy ko thoải mái tí nào cả.”
“Còn mẹ tao thì lại chẳng hiểu gì về chuyện của 9x mình thời nay gì cả. Hôm qua đó, cãi nhau một chập với mẹ cũng vì chuyện đó.”
“Chuyện gì?”
“Tao xin mẹ đi Cosplay. Mẹ ko cho, lại còn la quá trời. Nào là tốn tiền, quái đản, mất thời giờ,… Tao đã rang làm xong bài mới đi, vậy mà…”
Rồi tụi nó lảng qua chuyện khác, nấu cháo thêm vài giờ nữa mới ngưng. Kết thúc cuộc điện thoại, trong đầu Tâm nảy lên bao nhieu ý tưởng sẽ thực hiện với người mẹ mới, mà ở người mẹ trước nó đã ko thể làm đc. Đầu tiên là xin đi cosplay, mua vài bộ truyện mới, xin mua một cái áo vô cùng style,…rồi còn nhiều, nhiều chuyện khác nữa.
Đến tối, nó đang ngồi học bài trong phòng, cô Lan – mẹ mới của nó bước vào. Cô bắt đầu xăm soi từng cuốn truyệnnó mới mua để xem nó có đọc truyện tốt hay ko. Những truyện nào có cảnh hơi hot sẽ bị tịch thu “chờ xử lí” sau.
“Mẹ, sao mẹ lấy truyện của con?”
“Mẹ muốn kiểm tra xem nội dung của truyện như thế nào. Ko thể để con gái mẹ đọc những truyện tranh nhảm nhí đc.”
“Mẹ ko tin con gái mình sao?”
“Mẹ tin chứ, nhưng kĩ càng vẫn hơn.”
Rồi cô bước đến bàn học của nó và xem nó học. Cô can thiệp vào bài văn nó đang viết trên bàn, mặc dù đề bài yêu cầu nói lên cảm nghĩ của riêng nó, nên nó bực lắm. Thì ra vụ quan tâm quá mức mà nhỏ Huyền nói đến là như vậy. nhưng nó nghĩ, một đứa vốn ít đc quan tâm tới như nó, thì việc này là ko sao cả.
Nhưng mọi chuyện ko như nó nghĩ. Cô Lan nhiều khi quá nghiêm túc, nên nó không quen. Nó muốn cô giống mẹ nó ngày xưa, lời nói hơi cộc cằn nhưng rất yêu thương, hơi đùa đùa nhưng lại vô cùng sâu sắc. Cô Lan cũng ko hiểu đc sở thích của nó như mẹ nó, nên ko mua đúng món đồ nó thích. Cô ko sẵn sang ngồi nghe nó kể lể hang giờ như mẹ nó.
Lại nói về nhỏ HUyền. Nó cũng giống Tâm, ban đầu thì rất hí hửng khi có mẹ mới, nhưng càng về sau càng thấy chán.
“Mẹ mày nghiêm khắc thật, Tâm ạ.”
“Mẹ mày thì quan tâm kĩ quá đến tao, làm tao cảm thấy gò bó quá.”
“Tao ko thích kiểu nói đùa của mẹ mày.”
“Còn tao, tao chán cải vẻ nghiêm túc, ko bao giờ biết đùa của mẹ mày.”
“Mẹ mày chẳng biết gì về sở thích của tao, và khi tao đòi mua theo ý mình thì lại bị la.”
“Mẹ mày cũng thế, chẳng hiểu gì về tao cả, cũng ko ngồi nghe tao kể chuyện tâm sự.”
Tụi nó cứ thi nhau kể những cái ko thích về mẹ của đứa kia. Rồi tự nhiên, cùng một lúc, hai đứa cùng thở dài, rồi im lặng.
“Huyền nè, dù sao đi nữa, mẹ mình vẫn là nhất đúng ko?”- Tâm lên tiếng trước.
“Uhm. Mẹ mình mới hiểu những gì mình nghĩ.”
“Mẹ mình mới mua cho mình những gì mình thích.”
“Có thể đôi lúc mình ko thích mẹ, nhwung tất cả chỉ vì mẹ muốn tốt cho mình thôi phải ko?”
“Uhm.”
“Nhắc mới nhớ, mẹ ko cho tao đi cosplay vì kết quả học tập tháng này giảm. Nếu tao học tốt lên vào tháng sau, chắc là mẹ tao sẽ cho đi. Tiền tao cũng sẽ để giành từ tiền tiêu vặt. Như vậy, mẹ ko cần phải tốn một xu nào cả.”
“Tao cũng vậy. Tao sẽ cố gắng chọn những manga hay àm đọc, cố gắng ko quá đua đòi, chăm chỉ học hành tốt hơn, thì mẹ sẽ ko kè kè bên tao mỗi khi học nữa. Tao sẽ làm cho mẹ cảm thấy yên tâm về tao.”
Hai đứa lại thì nhau nói tiếp, ko khí lại chẳng mấy chốc sôi nổi hẳn lên. Tụi nó nói hăng đến nỗi ko để ý đến thời gia, cũng như ko chú ý đến sự có mặt của hai người nấp ngoài cửa.
Một ngày mới lại đến. Tâm vươn vai dậy một cách uể oải. Nó nghĩ đến cảnh phải đối mặt với bà-mẹ-ko-mời-mà-có này, lại thấy rùng mình ớn lạnh. Nó mệt mỏi bước xuống cầu thang, vác trên vai chiếc cặp nặng trịch, long cũng nặng trĩu.
“Con chào bố mẹ buổi sáng!”
“Chào con gái”
“Ăn sáng lẹ trễ học bây giờ!”
Ủa, tiếng này nghe lạ, mà quen quá. Ko phải giọng cô Lan. Hình như đã lâu rồi nó chưa nghe giọng nói này.
“Còn đứng đó làm gì? Ko ăn thì tôi đổ đi đó nha.”
Đúng là giọng mẹ nó rồi. Nó quăng cặp, chạy đến ôm lấy mẹ nó, luôn miệng nói xin lỗi mẹ. Mẹ nó chỉ cười, rồi xoa xoa đầu nó. Nó ôm mẹ thật chặt như sợ bị mất mẹ thêm một lần nữa. Nhưng mẹ đẩy nó ra và bảo nó ăn sáng đi, ko thì trễ học mất.
Nó đi học trong hạnh phúc, mặt mày rạng rỡ. Nó ko biết bố mẹ nó đã có một cuộc trò chuyện trong lúc nó đi học.
“Vậy hai con bé có lẽ đã biết tầm quan trọng của người mẹ rồi, phải ko?”
“Có lẽ vậy. ít ra chúng cũng biết rằng mẹ là một người ko thể thay thế đc. Dù sao đi nữa thì mẹ mình vẫn là nhất. Chúng nói thế đấy. Còn bé Tâm còn hứa sẽ tự để dành tiền đi chơi, kết hợp với kết quả học tập tốt nữa cơ. ”
“Vậy lần này nhất định cho con bé đi đấy nhé.”
“Nếu nó làm đúng.”
Quả thật mẹ mình vẫn là số một. Có lẽ Tâm và Huyền đang cùng nhau tám khí thế về chuyện bất ngờ này. Hai bà mẹ này quả là cao tay ấn!
Về Đầu Trang Go down
http://lehongphong.coolbb.net
 
Đổi Mẹ Cho Nhau-Myphung Hannah-báo VTM
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Hãy hiểu nhau hơn
» CÁC CÁCH XIN LỖI CHÀNG THẬT DỄ THƯƠNG KHIẾN ANH ẤY HẾT GIẬN
» Tập Thơ Mưa Nguồn 1962 - Bùi Giáng
» Từ hôm ấy!!!
» Còn Gì Tặng Nhau

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Lũ Heo Phì Home Sweet Home  :: Nhiệm Vụ Thần Dân~Học Học Học :: Các Môn Xã Hội :: Ngữ Văn-
Chuyển đến